Đừng để chiếc xe đầu tiên cũng là chiếc xe cuối cùng

Đừng để chiếc xe đầu tiên cũng là chiếc xe cuối cùng

Một tháng, chỉ một tháng và tôi đọc được 3 vụ việc đáng tiếc với nội dung cũng tương tự như nhau: Một cậu thanh niên nào đó, tham gia vào một tour “lẩu cá đuối” và kết cục bỏ mạng ở một con đường xa lạ. Anh em chí cốt các kiểu bỏ mặc, thậm chí còn luộc đồ xe. Đến khi tiễn đưa kẻ xấu số về nơi an nghỉ cuối cùng lại lôi một dàn xe pô nổ ra nẹt nẹt cho bạn nghe lần sau chót.

Điều đáng lưu ý trong những vụ tai nạn như thế này, đó là nạn nhân có tuổi đời rất trẻ. Những anh chàng chỉ mới ở độ tuổi đôi mươi. Tôi đã thấy rất rất nhiều bài viết trên các diễn đàn, các group. Họ là những cô cậu sinh năm 97-98, thậm chí 2003. Ở cái tuổi đang lấp lửng giữa việc trưởng thành và việc còn là một đứa con nít. Ham vui và thể hiện bản thân. Muốn được chứng tỏ mình bằng bạn bằng bè.

Các cậu ấy sỡ hữu một chiếc xe 150 phân khối, sức ngựa ngoài 15. Vận tốc dễ dàng đạt được ngoài 120 km/giờ. Nhưng tôi tin, các cậu ấy sẽ không bao giờ dừng lại ở đó. Khi những người anh em chí cốt của bạn lên pô xăng lửa, trái 62, 65+, họ sẽ thấy đó là một mục tiêu phấn đấu, để chứng tỏ cái tôi của bản thân mình. Số tiền bỏ ra sẽ là vài triệu cho tới hàng chục triệu. Một số tiền lẽ ra bạn đã có thể đầu tư cho chính họ với những điều có ý nghĩa hơn. Và tôi chưa muốn nhắc đến việc số tiền đó từ đâu ra. Đó sẽ là một câu chuyện khác. Vì dù họ xin hay tự làm ra được, nó vẫn là của họ.

“Đam mê” là từ được lạm dụng nhất để biện minh cho việc làm của các cậu ấy. Tôi không hiểu thứ đam mê gì có thể đập một đống tiền vào xe để nó có thể chạy xé mưa xé gió, lại không hề quan tâm đến sự an toàn của chính mình. Một chiếc xe tâm huyết, trang bị xịn sò. Nhưng người lái lại sơ sài như dạo phố. Và cứ thế, họ lao đi như những mũi tên, chạy san sát nhau ở vận tốc kinh hoàng. Bất kì sơ xuất nhỏ đều sẽ trả giá rất đắt. Và đôi khi chỉ một xích mích nhỏ, một kẻ chạy trước nhấp nhẹ thắng cũng đủ khiến họ gặp rắc rối. Khi tôi ở tầm tuổi của họ, khi mà tôi mua được một chiếc xe giống như họ. Thứ đầu tiên tôi nghĩ đến, đó là tôi và người ngồi sau ít nhất phải đội một chiếc mũ 3/4 chỉ để đi lại hằng ngày. Và riêng cho những cung đường xa, bắt buộc phải có cái nón fullface đàng hoàng. Không dừng lại ở đó, những hội nhóm tôi lựa chọn tham gia cũng không phải là nơi khoe xe, nơi đàn đúm bạo lực. Mà là những hội nhóm kĩ năng, sử dụng và điều khiển xe. Họ học bốc đầu xe, tôi học kiểm soát độ nghiêng, tư thế vào cua. Họ học cách đề ba, tôi học về các đường vào cua tiêu chuẩn. Để rồi khi vô tình đi cùng nhau trên một con đường, họ nằm dài trên yên xe với mỗi cái mũ bảo hiểm sơ sài, trên một con xe với sức mạnh đáng sợ. Còn tôi với một chiếc xe zin, và full giáp. Dị hợm quá chăng?

Tôi từng té xe khá nhiều lần. Lần nặng nhất cũng nằm viện cả tháng. Nhưng tôi biết chắc rằng, nếu tôi không có những kiến thức và kĩ năng cần thiết thì có lẽ còn nặng hơn thế. Tôi biết chiếc xe tâm huyết của các cô cậu ấy có thể được cưng như trứng. Nhưng họ cũng nên để mắt tới bản thân giống như vậy. Đừng để một lúc nào đó, chiếc xe là thứ cuối cùng người nhà có thể đem về.

cre: ACCEL_Motorsports